Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa


Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhoè trang giấy


Để em đến bên bờ ước mơ


Rồi năm tháng sông dài gió mưa


Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa.


Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa


Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi


Chiều trên phố bao người đón đưa


Dòng sông vắng bây giờ gió mưa


Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa?


Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi


Có hay bao mùa lá rơi


Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng


Sáng soi bước em trong cuộc đời.


Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi


Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai


Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ.


Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi


Tóc xanh bây giờ đã phai


Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy


Dõi theo bước em trong cuộc đời.


Dẫu đếm hết sao trời đêm nay


Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi


Nhưng ngàn năm, làm sao


Em đếm hết công ơn người thầy?


[Đọc:]


Có một lần thật bất chợt, tôi được nghe một bài hát. Bài hát với giai điệu và ca từ tha thiết, chân tình, giàu hình ảnh như một câu chuyện kể. Vẫn nhớ những khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vai, thầy vẫn đi, buồn, vui, lặng lẽ. Ngỡ như đó là một tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm. Tôi đã lắng nghe bài hát ấy với một chút cảm xúc lạ, một chút tò mò. Sao những dòng đời bương chải, bộn bề, cả âm nhạc và tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ... lại có những dòng nhạc thảnh thơi, nhẹ nhàng như thế?


Âm nhạc làm ta gợi nhớ, có thể dẫn dắt ta về với những ký ức xa xưa. Bài hát đã làm được điều ấy. Tôi nghĩ đến những người thầy, những cô giáo ngày xưa của mình, những người nghiêm khắc, những người dịu hiền, những người đã khuất, những người đã đi xa, những người tôi thoáng được gặp lại, và cả những người tôi chưa một lần chợt nhớ trong cuộc sống khá nhiều lo toan của mình.


Nguồn: Tainhachot.Org.